Cùng nhau nối vòng tay lớn, chia xẻ, hoc hỏi, tạo mối thân tình

 

Forum mới www.loixuamayngan.net đã mở cửa - Xin các bạn check PM để có password vào forum mới


Sau khi các bạn login vào forum mới, xin các bạn bấm vào userCP ở đầu trang để check email address và đổi password theo ý mình


Các bạn cũng có thể bấm lost password , điền vào email mà bạn đã dùng khi register , system sẽ email cho bạn password mới (xin check spam folder)


Xin các bạn đọc phần thông tin chỉ dẫn ở forum mới để biết thêm chi tiết


Nếu có gì trở ngại xin PM cho chúng tôi


Xin các bạn post bài mới ở forum mới , những bài vở của forum này sẽ ngưng việc post bài mới ;

ngoại trừ forum thông tin để các bạn nhắn tin cho chúng tôi



    xe đạp ơi ......

    Share
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Fri 03 Sep 2010, 00:33

    ....... nhớ khi xưa ta chở nhau
    trên chiếc xe đạp cũ
    áo ướt đẩm mồ hôi những trưa hè
    nhớ khi xưa bao mộng mơ

    trên chiếc xe đạp cũ
    ước mong sao tình ta mãi không rời

    xe đạp ơi, đã xa rồi còn đâu
    mối tình thơ , thóang như một giấc mơ
    xe đạp ơi , những vất vả ngày ấy
    cho lòng tôi , nhớ nhớ thương hoài chẳng nguôi
    quay đều quay đều quay đều
    mối tình ngày xưa yêu dấu
    quay đều quay đều quay đều
    nhớ hoài những vòng xe
    quay đều quay đều quay đều
    thương hoài những vòng xe ..........
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Fri 03 Sep 2010, 12:20



    .... tình cờ nghe lại bản nhạc này Vy chạnh lòng nhớ đến nhỏ ... giá như có thể bỏ hảng, buông công việc .... dang đôi cánh rộng như chim Hải Âu vuợt đại dương xanh biếc ..... tìm về lối xưa, xoải cánh truớc cổng GL hoài niệm về những ngày tháng cũ .... Chẳng biết con Hải Âu kia lưu lạc phương nào ... có thể cũng phiêu bồng trên cùng xứ cờ hoa như nhỏ nhưng chưa đủ duyên hội ngộ ....

    Còn nhớ không nhỏ? ngay tuần lễ đầu tiên duới mái truờng ngói đỏ GL, xuýt chút hai đứa đã viết tờ kiểm điểm, vết mực đầu tiên trên trang giấy hạnh kiểm trắng tinh chỉ về cái tật hay mơ của V.

    Sau bài tập thể dục giữa giờ, tay trong tay đi dạo khi ngang qua dãy văn phòng giám thị, V nghe thoang thoảng mùi mít ... hai đứa phát hiện hai cây mít Tố Nử oằn trái trên cây. V thích quá nên ngắm rồi nhẩm đếm ..... 36, 37 .... 41 ... sao mà nhiều quá vậy ta, đếm không xuể. Có một trái cở bàn tay nằm trơ vơ vừa tầm với của V .... nghĩ thầm có trái này để nghía thì hay biết mấy, chứ V chẳng ưa thích gì loại này .... và nhỏ như ông Bụt đọc đuợc ý nghĩ của V, nhỏ làm Batman thọt cây hái trái làm quà cho cô bạn mới quen. Vừa nghe cô giáo giảng bài, V vừa nghịch ngợm thọc tay vào hộc bàn mân mê cái vỏ sần sùi của Tố Nử thì ... bóng cô giám thị xuất hiện ngoài hành lang. Không nói hai dứa cùng nhìn nhau giật mình: lệnh gọi hai đứa lên văn phòng Hiệu Truởng.

    Theo chân cô giám thị, hai đứa không nói với nhau một lời nào cho đến lúc cô HT gọi từng đứa vào nói chuyện riêng. Chẳng biết nhỏ nói gì chỉ biết rằng cả hai cùng nhận lổi chính mình là thủ phạm hái trái mít kia. Cùng thở phào khi cô chỉ cảnh cáo từ nay không hái trái, bẻ hoa ... hai đứa nhìn nhau rưng rưng nuớc mắt .....

    - V không hái sao V nhận mình là thủ phạm? .. giọng nhỏ xúc động

    - vì nhỏ hái cho V mà ....

    - M hái thì M là thủ phạm, còn V thích thì chỉ là ..... là tòng phạm thôi.

    - tòng phạm hay thủ phạm khác gì nhau?

    - khác sao không? khi kết tội thì thủ phạm sẽ lảnh hình phạt nặng hơn còn tòng phạm án nhẹ hơn. Ví dụ như có kiểm điểm thì chỉ mình M thôi, còn V quá lắm chỉ bị cảnh cáo, có biết không ?

    * V dốt, đâu biết có sự khác biệt này ....

    - lần sau đừng có ngốc như vậy nửa nghe không .... M xiết nhẹ tay V

    * hừ ... bộ chưa tởn ... còn có lần sau nửa sao?

    - nói M nghe, hồi nảy trên đường đến văn phòng HT, V niệm chú gì vậy ?

    - Bạch Y thần chú của Quán Thế Âm Bồ Tát cầu Ngài cứu khổ cứu nạn, còn nhỏ ?

    - M cầu nguyện Jesus ban phép lành. Không biết chúa của V linh ứng hay lời cầu nguyện của M hiệu nghiệm há ..

    - V nghi cả hai ...

    M ơi , đó có phải là thử thách đầu tiên về tình bạn giữa hai đứa? Ai nói tình bạn không mảnh liệt chứ, bằng chứng là nó đã vuợt ra khỏi rào cản tôn giáo ít ra là đối với đôi bạn MV ....

    avatar
    Cadao

    Posts : 153

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by Cadao on Sat 04 Sep 2010, 02:31

    Tình bạn thời xưa tụi mình dễ thương và thanh khiết ha nhỏ.

    Bí ra trường năm nào vậy? Đã thử đăng tìm cô bạn trong website của GL assoc. and alumni bao giờ chưa Bí?

    Chúc Bí tìm thấy niềm vui mỗi ngày nhé [You must be registered and logged in to see this image.]
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Sun 05 Sep 2010, 10:08

    *** bí đã đăng nhưng dùng mật khẩu vì Tử Kỳ chỉ muốn tìm Bá Nha mà thôi ... cho đến nay vẩn bóng chim tăm cá .... [You must be registered and logged in to see this image.]
    *** bí ra trường năm 19 .... check PM nha .... < về nhà mới có option này , please wait > ... còn bây giờ thì ngưười ta đang là nử sinh mờ .... [You must be registered and logged in to see this image.]
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Sun 05 Sep 2010, 11:27

    Sau vụ tai nạn mít Tố Nử mỗi lần ra chơi đi dạo ngang văn phòng cô HT là đôi bạn lại nắm tay nhau chạy qua thật nhanh và cười ngặt ngẻo ….. mà có bao lần mình được đi dạo đâu nhỉ … nhất là từ khi V tham gia đội văn nghệ nhà trường . Giờ ra chơi nếu M không phụ chép bài dùm V thì cũng đưa note ghi lời giảng của Thầy & Cô để V không phải mất bài và theo kịp với bạn bè . Nên mỗi khi trình diển một tiết mục , bên cạnh sự tận tình dạy dổ của cô K.O , các bạn đồng diển .. V còn biết ơn người bạn thầm lặng luôn đứng trong bóng tối hổ trợ V … và còn nhiều ……..nhiều lắm V không sao nhớ và đếm cho hết được . Không nói ra nhưng chắc M đã hiêủ , nếu có ai đó hỏi V có bao nhiêu bạn thân ? V sẽ không ngần ngại đưa một ngón tay lên và đáp rằng : chỉ một thôi … nhưng quá nhiều và quá đủ với V .....
    avatar
    Đậu Đỏ

    Posts : 3025

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by Đậu Đỏ on Sun 05 Sep 2010, 14:53

    Sis Bí & sis Cadao là GL hả - Đ Đ cũng vậy nè [You must be registered and logged in to see this image.] - mấy sis ghi tên GL ở web site nào vậy - hihihi t théc méc quá hổng biết mình có cùng năm hay lớn, nhỏ bao xa há [You must be registered and logged in to see this image.] [You must be registered and logged in to see this image.]
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Mon 06 Sep 2010, 13:04

    Lặng lẻ quay mặt vào vách tường V cố nén tiếng nấc để không làm mất giấc ngủ của Mẹ .

    Hai con số 00 to tướng trên sổ điểm môn anh văn vì vắng mặt trong bài kiểm tra 15’ đâu phải hoàn toàn lôỉ của V chứ ? đã nói kiểm tra đột xuất không báo trước thì làm sao cô đòi hỏi học sinh có mặt 100% ? rõ ràng là cô có thành kiến với V mà . Còn nhớ có lần cô nói gần nói xa …

    - học không lo học , cắp sách đến trường bổn phận là học . Văn nghệ với văn gừng chỉ là lũ xướng ca vô loại .

    Lời nói vừa dứt , ánh mắt cả lớp dường như đổ dồn về V .. còn V thì nghe tim mình nhói đau ... cúi gằm mặt xuống dấu dòng lệ chảy ngược vào lòng …. tiếng M từ dưới vang lên

    * V …V ơi ….

    Suốt buổi học còn lại V chẳng còn tâm trí mà nhét chử nghĩa , bên tai như còn văng vẳng lời cô . Nhìn vầng mây trôi ngoài khung cửa sổ V muốn nhờ mây nhờ gío hãy chuyên chở dùm V nổi u uất trong lòng … rồi đây làm sao giải thích với Bố ? làm sao nói với cô K.O thông cảm … Bụt ơi … hãy cứu giúp con với ……
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Tue 07 Sep 2010, 11:29

    - Không biết ai xếp giờ thể dục gì mà vô duyên .. ngay tiết đầu tiên …. M vừa thay đồng phục vừa làu bàu …V nè, có nghe ta nói không hở ?

    * có nghe , nhưng than phiền có thay đổi được đâu ? đành chấp nhận cho xong , coi như lớp mình xui xẻo chứ lớp nào cũng lắc đầu vậy cô thể dục ngồi ngáp ruồi tiết đầu sao ?

    - trưa không dám ăn sợ tập không được , giờ thì bụng đánh trống biểu tình đòi quyền sống …V có đói bụng không ?

    * không .

    - thật hở ?

    * thật , nhỏ ăn đi .

    - M có mang bánh da lợn và bánh quai vạc nè .

    * V không đói thật mà … vừa nói nhỏ vừa soạn tập anh văn cho tiết kế tiếp ra bàn .

    - bộ …. hai trái trứng ngổng ( 00 ) làm V no hơi rồi hả ?

    * chuyện qua rồi .. đừng nhắc nửa nhỏ … suỵt , cô đến rồi kìa ….

    Thường thì học sinh phải nhìn thẳng vào mặt Thầy & Cô giáo khi giảng nhưng riêng môn anh văn … V tránh nhìn thẳng vào cô … hoặc nhìn bảng đen và nếu có thì chỉ nhìn từ eo cô trở xuống … . Thành kiến của cô đã là vách ngăn tình Thầy & Trò nhưng không vì thế mà hình ảnh đẹp của Thầy & Cô giáo giảm đi trong lòng nhỏ … khi nhỏ nhớ tới cô Liên – cô giáo tiểu học lớp 3 …

    - để không mất thời gian , trong khi cả lớp ôn bài củ thì V ... cô ngừng lại ánh mắt hướng về nhỏ ….

    * dạ … nhỏ đứng lên nhưng vẩn chưa dám nhìn thẳng vào Cô , không biết chuyện gì ...

    - riêng em sẽ làm kiểm tra 15 ‘ , nào chúng ta bắt đầu …
    avatar
    Cadao

    Posts : 153

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by Cadao on Wed 08 Sep 2010, 10:42

    pumpkin wrote:Lặng lẻ quay mặt vào vách tường V cố nén tiếng nấc để không làm mất giấc ngủ của Mẹ .

    Hai con số 00 to tướng trên sổ điểm môn anh văn vì vắng mặt trong bài kiểm tra 15’ đâu phải hoàn toàn lôỉ của V chứ ? đã nói kiểm tra đột xuất không báo trước thì làm sao cô đòi hỏi học sinh có mặt 100% ? rõ ràng là cô có thành kiến với V mà . Còn nhớ có lần cô nói gần nói xa …

    - học không lo học , cắp sách đến trường bổn phận là học . Văn nghệ với văn gừng chỉ là lũ xướng ca vô loại .

    ……

    Mấy người "được" chọn tham gia dăn nghệ dăn gừng là mấy người vóc hạc xương mai, iểu điệu thục nữ, iêu kiều thướt tha... úy còn gì nữa hong ta??? [You must be registered and logged in to see this image.]
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Wed 08 Sep 2010, 10:51

    ... còn ... nước mắt cá sấu nửa ... [You must be registered and logged in to see this image.] mới đủ tiêu chuẩn
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Wed 08 Sep 2010, 15:00

    - ăn đi nhỏ .... vừa nói M vừa dúi mấy cái bánh vào tay V ..

    * không đói thật mà ... vừa trả lời M , tay V vẩn không ngừng rải những hạt bắp rang cho lũ chim bồ câu đang bay xà xuống sân trường kiếm ăn ...

    - cô đã lấy hai trứng ngỗng đi rồi ... bụng nhỏ lép xẹp có còn gì đâu .... để M cho lũ chim háu đói này ăn .... M giằng lấy túi bắp trên tay V ...

    Giở gói bánh ra nào là bánh da lợn , bánh da lợn nhân đậu xanh , bánh quai vạc nhân đậu , quai vạc nhân dừa … cái nào M cũng chừa lại ½ …. Nhìn M vui đùa với bầy chim câu chẳng khác gì một thiên thần …

    * M không ăn à ? bánh da lợn , bánh quai vạc còn y nguyên …

    - bộ 15 điểm làm mắt mi mờ rồi hở ? ta đớp rồi .. cái đó là phần của nhỏ … ăn lẹ đi nhỏ , sắp hết giờ rồi … tiếng M thúc giục ….

    * nhưng M phải nói cho V biết sự thật ….

    - đừng nghỉ nhiều , có được không ? còn nhớ truyện của cụ Nguyễn Du : Thúy Kiều bị Hồ Tôn Hiến ăn hiếp thì đương nhiên phải có Từ Hải tế thiên hành đạo chứ ….

    * nhưng … Từ Hải sẽ phải mang hoạ vì Thúy Kiều ….

    - vì nhỏ thì trầy da tróc vẩy chút cũng đáng mà … sau cơn mưa trời lại sáng , cô không làm khó nhỏ nưả đâu , và cô K.O cũng sẽ không kêu nhỏ đi tập VN giờ anh văn nửa …

    * cám ơn M … muốn nói nhiều hơn nhưng chỉ thốt được 3 chử thì V đã ngẹn ngào rơi nước mắt rồi …

    - nhỏ đó … đâu cần mi cám ơn chứ …

    Tung những hạt bắp cuối cùng còn sót lại cho bầy chim câu , đôi bạn nắm tay nhau về lớp , chùi vội giọt nước mắt còn đọng trên khóe mi , V thì thầm với M :

    * nhớ lần đầu tiên bước vào sân trường GL , nhìn ngôi trường to gấp 10 lần ngôi trường tiểu học , rồi các bạn trong lớp ai cũng xa lạ , V thấy mình lạc lỏng bơ vơ … tự hỏi không biết một mình làm sao vượt qua 7 năm trung học … rồi nhỏ đến như định mệnh gắn liền hai đứa … hôm nào thiếu nhỏ V một mình lặng lẻ không khác gì thiếu phụ Nam Xương ..- M sẽ không để nhỏ một mình cô đơn như thiếu phụ NX đâu ..
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Thu 09 Sep 2010, 09:39

    - cóc , cóc , cóc … lẹ đi nhỏ … tiếng M vừa hối vừa gỏ vào cánh cửa phòng thay quần áo

    * gần xong rồi .. túm cái khăn tắm quanh người V chui ra khỏi phòng … eo ơi , gió thổi vô chổ trống phát run ….

    - chưa gì mà run lập cập , lát làm sao xuống nước , bỏ khăn ra , khởi động cho ấm .. vừa nói M vừa kéo caí khăn …

    * ý , đừng …

    - nhỏ này , áo một mảnh mà còn mắc cở … mai mốt phải dắt mi đi tắm biển cho quen ….

    * M ơi , trả cho V cái khăn đi … vừa nói V vừa cố kéo cái áo cho dài xuống …

    - aó thun mờ , kéo mãi cũng vậy thôi … aó tắm chứ có phải áo dài đâu mà mi đòi dài tới gối ..

    * hình như cái áo có vấn đề … thiên hạ nhìn ta kìa nhỏ …

    - mi có vấn đề thì có , phớt ăng lê đi . Ngày đầu làm quen với nước , không cần nhỏ tập nhiều đâu … nè, cô thổi còi rồi ta phải về đội tập họp ….

    * ê … nhớ bơi lại gần .. gần đây nha ….

    - đừng có baby như vậy , mình vẩn chung một dòng nước mà …chổ này là Beginning , ta là pro rồi … nhỏ ở đây , đừng sợ …

    M buông tay nhỏ chạy về đội của mình . Còn lại một mình trong nhóm những người mới tập bơi , V thấy chơi vơi. Mà nào có xa , cùng chung một hồ bơi , chỉ là đầu kia thì sâu dành cho người đã biết , còn đầu này thì cạn dành cho người mới tập . Khởi động làm nóng thân thể xong V theo cầu thang xuống hồ cùng với các bạn … nước bắt đầu thấm dần qua lớp áo len nhẹ vào cơ thể và cơn gió buổi sớm mai thổi qua làm V rùng mình … nhảy mũi luôn mấy cái . Cái lạnh thấm dần vào cơ thể , cảnh vật trước mắt mờ dần đi và dường như đôi chân như dính chặt một chổ ….
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Fri 10 Sep 2010, 12:20

    Tỉnh dậy nhỏ hoảng hốt khi thấy mình nằm trên giường và M đang ngủ vùi bên cạnh . Cả căn bệnh thất sáng hôm ấy chỉ có hai đứa . Giấc ngủ ngắn làm nhỏ tỉnh táo hơn , qua khung cửa sổ là một khung cảnh thật nên thơ và yên tỉnh ….. hèn chi khối C < văn chương > được cư trú tại đây . Bên phải của dãy bệnh thất là khoảng cỏ xanh thẩm với các dãy phòng thay quần áo . Giửa khỏang cỏ xanh ngắt có một cây sứ trắng nằm trơ vơ một mình , nghe truyền thuyết kể rằng hồi GL còn là trường nội trú Aó Tím có một chị thất tình đã treo cổ tự vẩn tại cây sứ này . Chẳng biết thật hay giả , có chị học GL đêm cả quyết rằng thỉnh thoảng thấy bóng người con gái ngồi vắt vẻo trên cành cây sứ …

    Có thể nói GL là trường nử trung học duy nhất có hồ bơi . Những buổi chiều trời mưa không đi dạo được , nhỏ và M - hai đứa thường ngồi trên hành lang ngắm mưa … bầu trời với các đám mây xám , rồi những hạt mưa lăn tăn rơi trên mặt hồ , những chiếc phao trắng nhấp nhô theo làn nước … lúc ấy nhỏ ước giá như mình là một thi sĩ sẽ cảm ứng tạo nên những vần thơ tuyệt tác , hay cũng là một họa sĩ sẽ phác hoạ nên một thiên nhiên tuyệt vời …

    Nối dài với hồ bơi , được ngăn cách bằng dãy hành lang là thư viện , lối vào thư viện thật nên thơ có mái che , các chùm đèn màu vàng toả ánh sáng dìu dịu xuống lối đi , cộng thêm vườn hoa nho nhỏ hai bên …. với nhỏ khung cảnh lãng mạn này chẳng khác nào Paris – thành phố được thế giới mệnh danh là : thành phố của tình yêu . Ai đó chắc chắn sẽ cười nhỏ vì sự so sánh qúa khập khiểng này , giống như cóc ngồi đáy giếng thấy trời bằng vung ….. nhỏ chợt nhớ đến bài hát phổ nhạc của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên ….

    Paris có gì lạ không em

    Mai anh về em có còn ngoan

    Mùa xuân hoa lá vươn đầy ngõ

    Em có tìm anh trong cánh chim

    Paris có gì lạ không em

    Mai anh về giữa bến sông Seine

    Anh về giữa một dòng sông trắng

    Là áo sương mù hay áo em

    Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay

    Tóc em anh sẽ gọi là mây

    Ngày sau hai đứa mình xa cách

    Anh vẩn được nhìn mây trắng bay

    Paris có gì lạ không em

    Mai anh về mắt vẩn lánh đen

    Vẩn hỏi lòng mình là hương cốm

    Chẳng biết tay ai làm lá sen .......
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Sun 12 Sep 2010, 15:34

    - mơ mộng gì đó nhỏ ? …

    * xin lổi nha , làm mi mất buổi tập …

    - mất buổi tập là chuyện nhỏ , mi làm ta hết hồn mới là chuyện lớn …

    * nhưng mi sắp đi thi đấu rồi , biết vậy …

    - đâu phải mất buổi tập hôm nay sẽ ngăn cản ta giành huy chương chứ , đừng nghĩ vớ vẩn nửa nhỏ , có mấy khi hai đứa được ăn cơm bụi …

    * bộ nhỏ đói bụng rồi hở ?

    - chưa , mình sẽ ngủ buị ở đâu ?

    * dưới mái hiên chùa …

    Còn hơn một tiết nửa lớp sáng mới tan , V và M thả hồn theo những tà áo dài trắng trong sân .Vẩn khung cảnh ấy nhưng giờ ra chơi buổi sáng dường như yên tịnh , lảng mạn hơn … chứ không ồn ào , trẻ con như lớp chiều . Lớp chiều của bọn V là những cô học trò vừa bước vào ngưỡng cửa trung học nên vẩn còn mang những trò chơi tuổi thơ như chơi U , chơi trốn tìm … đằm thắm hơn thì đánh vũ cầu hay đi dạo ….Nhìn những tà áo dài trắng thướt tha trong sân trường V chợt nhớ đến bài hát của nhạc sĩ Phạm Duy …

    Em tan trường về đường mưa nho nhỏ

    Ôm nghiêng tập vở tóc dài tà aó vờn bay

    Em đi dịu dàng bờ vai em nhỏ

    Chim non lề đường nằm im dấu mỏ

    Anh theo Ngọ về gót giầy lặng lẽ đường quê ...

    Em tan trường về mưa bay lờ mờ

    Anh trao vội vàng chùm hoa mới nở

    Ép vào cuối vở muôn thuở còn thương , còn thương ....

    Không chỉ có thi sĩ , văn sĩ ... mà hầu như ai ai cũng đều thừa nhận tuổi học trò là lứa tuổi vô tư và dễ thương nhất trong đời người . V thật tiếc nếu ai đó vì một lý do gì mà không được cắp sách đến trường quả thật là một mất mát lớn ....
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Tue 14 Sep 2010, 16:39

    Xong bửa cơm bụi là hai ổ bánh mì và hai ly nước miá , trong khi M chạy đuổi theo mấy chú bướm đầy màu sắc trong sân chùa , V trải áo mưa làm chiếu còn cặp táp làm gối .. mái chùa cong cong , tiếng chuông ngân nga thánh thót ... gieo vào tâm hồn V sự an lạc , thảnh thơi ... và bóng áo nâu gợi cho V nhớ đến truyện Quan Âm Thị Kính , truyện tình Lan & Điệp , truyện Hồn Bướm Mơ Tiên với các nhân vật nử cải nam trang đi tu để trốn thế gian , để chôn vùi nổi khổ niềm đau ... bởi những ganh ghét , tị hiềm , oan trái ...

    - tặng nhỏ nè ... M đưa cho V xem chú bướm còn trong bọc nylon ....

    * tặng V thì bây giờ chú bướm này thuộc về V phải không ?

    - dĩ nhiên .

    * xin lổi nha , Tường Vân ...V nói nhỏ với chú bướm ..

    - Tường Vân ?

    * ừ , tên của chú bướm ... mà từ nay M đừng bắt bướm nửa ...

    - tại sao ?

    * vì ... tất cả bướm đều là bạn của V , ai laị muốn bạn mình ở tù bao giờ ?...V đang nghĩ đến một ngày nào đó .... giả sử như bí lối , tận cùng của khổ đau biết đâu V chẳng xuống tóc trở thành một ni cô ..., vậy còn nhỏ ?

    - nếu ngày đó xảy ra thì ta sẽ trở thành một ma soeur ...

    * và có phải xuống tóc thì V nhất định xin Sư Phụ đặt tên là .... Thích Nử Áo Tím

    - vậy thì tên ta sẽ là .... ma soeur Maria Áo Tím .

    * để Thích Nử Áo Tím hát một tình ca kết duyên với Maria Áo Tím nha …

    Em hiền như ma soeur , vết thương ta bốn mùa

    Trái tim ta bệnh hoạn , em yêu này em yêu

    Ta nhờ em ru ta , hãy ru tên vô đạo

    Hãy ru tên khờ khạo , ma soeur này ma soeur….

    - nè nhỏ … sao không có bài hát về ni cô hở ?

    * vì … ni cô Áo Tím không dễ sương và hiền lành như ma soeur Maria Aó Tím ….
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Fri 17 Sep 2010, 14:06

    Đứng trước khung cửa kính của gian hàng bách hóa , nhìn tới nhìn lui V vẩn chưa quyết định được nên mua món nào để làm quà sinh nhật cho anh Nhân : anh của M . Biết anh rất thích đọc sách về khoa học không gian , V đã đến nhà sách Khai Trí nhưng mắc quá. Mót hết số tiền để dành trong ống heo V chỉ có thể mua được ½ cuốn sách mà thôi . Sinh nhật anh N đúng vào ngày Noel, gần hết năm nên heo của V cũng nhẹ dần đi . Năm nào cũng vậy , tiền lì xì V để nuôi heo , V ngại xin tiền mẹ vì mẹ chỉ ở nhà không đi làm , bố lại càng không vì cả nhà chỉ trông vào đồng lương của bố . Trong lớp V chẳng dám thân với ai , mổi lần nghe bạn bè tổ chức sinh nhật là V lánh đi nơi khác vì ngại bạn mời , tới tay không thì khó coi … lở như bạn hỏi đến sinh nhật mình thì không biết trả lời sao ? ôi bao nhiêu thứ rắc rối nên trong 36 chước , tránh đi là tốt nhất ….

    Nhớ hôm cầm tấm thiệp mời dự sinh nhật của anh , V đã dẩy nẩy lên với M :

    * V hông đi đâu …anh nhỏ mắc mớ gì mời ta chứ ?

    - sao lại hông ? gặp nhau hai lần là coi như có duyên rồi , còn nói là không mắc mớ …

    * chỉ là tình cờ thôi …. duyên chổ nào ?

    - một lần thì là tình cờ .. còn hai lần là có duyên rồi đó nhỏ , khi đưa thiệp anh ấy còn dặn dò là cố gắng mời cho được nhỏ ..

    * V không hứa chắc … không biết bố có cho đi không …

    - nhỏ cứ thử đi , nếu bố mi say no thì ta đích thân đến năn nỉ cho …

    Khi xin phép bố mẹ cho đi dự sinh nhật nhà M , hơn 99 % V nghĩ là bố không bằng lòng . Ngờ đâu hôm ấy bố vui hay sao mà gật đầu đồng ý , V còn nhắc nhở bố …

    * ngày 24 tháng 12 cũng là Noel đó bố …

    - đừng ở quá trể , nhớ về sớm ...

    V đâu còn lý do gì từ chối với M chứ … phải chi ngay hôm đó mình bệnh bất tử thì hay biết mấy … nhưng nhỡ hông bệnh thì sao ? con gaí thì dễ chọn qùa hơn nào là gương lược , kẹp , băng đô cài tóc , hộp đựng viết .. hay thú nhồi bông … còn con trai ? hông lẻ mua cặp vợt hay trái bóng .. lở như anh không có máu thể thao thì sao ? chu choa ơi sao mà khó nghĩ quá … đảo mắt khắp các tủ kiếng nhỏ bất chợt nhìn thấy cây viết máy ba-ke màu xanh lá cây sáng lóng lánh …

    * chú ơi , cấy bút máy bao nhiêu hở chú ?

    - ba ngàn rưởi …vừa nói chú vừa định mở tủ đưa cho nhỏ xem …

    * thôi hông cần coi đâu chú… chú bán hàng nhìn V như thông cảm …

    - mua quà cho ai ? khoảng bao nhiêu tiền … chú góp ý cho …

    * qùa sinh nhật cho anh trai bạn thân cháu …

    - chú có ý kiến là vẽ tên lên gổ , xong cưa rồi dán lên cái đế gổ khác , chú bảo đảm đẹp … nếu cháu đồng ý thì lấy còn không thì cũng không sao …

    * cháu tin chú … chiều cháu trở lại …
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Sun 19 Sep 2010, 14:50

    V ngắm nghía khung gổ khắc tên Nhân rất mỹ thuật , đế gổ là trang sách đang mở ra … món quà rất ý nghĩa và tao nhã …

    * đẹp quá .. trên cả sức tưởng tượng của cháu … V khen thật lòng …

    - cứ nhìn ánh mắt của cháu là chú biết …

    Trả tiền công cho chú xong V còn mua thêm được móc xâu chìa khóa làm quà Noel cho M . Xong phần quà nhưng V vẩn bồn chồn lắm vì không quen với không khí party . Noel năm nay rơi vào ngày chủ nhật thật đẹp… từ chiều không khí trong xóm đã lao xao , rộn rịp không khác gì Tết . Các tiệm may thì khách ra vào nườm nượp mong sao lấy quần áo kịp diện trong buổi party đêm nay . Nếu không có show thì V củng đã bắc chiếc ghế đẩu ngoài ban công để ngắm thiên hạ ….

    - V , có khách nè con … tiếng mẹ goị dưới nhà …

    * dạ … sao nhỏ M này đến sớm vậy ta, mới có 5 giờ ..

    chạy vội xuống thang lầu V ngỡ ngàng vì không phải M …

    - M bận , hơn nửa xe đạp của M bể bánh nên anh đến đón V …

    * vậy anh chờ V chút ….

    Thay vội chiếc áo dài hồng V theo anh ra xe Jeep đang đậu ngoài ngỏ hẻm . Đường phố thật nhộn nhịp & đông vui hơn gấp trăm lần trong hẻm mà V từng chứng kiến. Noel là ngày dành cho những người có đạo đã đành, nhưng còn là ngày lễ dành cho thanh niên nên các nam thanh nữ tú diện quần là áo lược ra đường. Mặc cho bác tài nhấn còi, các thứ xe hai bánh vẩn luồn lách ngang dọc mất trật tự. V chẳng có gì phải vội vã nên cứ vô tư ngắm nhìn thiên hạ .. quang cảnh không khác nào buổi trẩy hội ngày xưa trong các câu chuyện cổ tích …
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Mon 20 Sep 2010, 15:51

    * mi thiệt là tài , phục nhỏ sát đất luôn ..V noí khi thấy M đang lui cui trang trí cho chiếc bánh kem ….

    - đến rồi hở nhỏ ..bận quá không hở tay được , mi mang dùm ta bốn bình hoa để lên bốn chiếc bàn tròn ngoài sân nha ..

    * tưởng nhờ chuyện gì, chuyện này quá dễ …

    Bốn bình hoa M cắm thật khéo, không rườm rà qúa nhiều mầu sắc và quá nhiều hoa, đơn giản & thanh tao . Tiệc được tổ chức trong mảnh vườn nhỏ, dàn ánh đèn màu chớp tắt trên cổng hàng rào, rồi cây thông với các dây nơ ruy băng , mỗi vị khách đều được đội một chiếc mũ Noel màu đỏ …

    * còn gì nửa hông nhỏ ?

    - gần như xong hết rồi chỉ còn thiếu nhạc …

    V đến dàn máy cassette, nhiều băng qúa … chọn đại một băng đút vào máy, một bài hát rất dể thương …

    Đông về sáng hôm qua

    Chúa nhật sáng mưa buồn

    Qua toà thánh vương cung

    Vô tình biết quen em

    Em ngày ấy thơ ngây

    Hay mặc áo mầu hồng

    Đi dự lễ Misa

    Trong mỗi sớm tinh mơ

    Anh ngày mới quen em

    Tuy đời sống vô đạo

    Nhưng thường thích theo em

    Đi dự lễ nghe kinh …

    Khách lần lượt đến mỗi lúc một đông, hầu hết là giới trẻ… bạn anh Nhân , bạn thị Thục < chị của M > , bạn của Thảo < em gái M > . Ai ai cũng mặc thời trang, không quần bò thì cũng đầm .. chỉ mình V là chiếc áo dài … V cảm thấy lạc lỏng & bối rối …

    - V ơi, sao cứ trốn trong này mải thế …. tiếng anh N gọi ...

    * anh cứ tiếp khách đi , V muốn ở đây với M …

    - để anh giới thiệu em với các bạn , M sẽ lên ngay thôi … vừa noí anh vừa nắm tay V ra vườn …
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Tue 21 Sep 2010, 11:54

    Trường nam sinh thật là sướng, ngay cả ông Trời cũng ưu đãi cho phái nam. Lễ khai giảng được tổ chức rất long trọng, chương trình văn nghệ thật phong phú và đa dạng vì các trường nữ trong thành phố sẽ gởi mỗi trường 3 tiết mục đến giúp vui trong buổi lễ. Trong 3 tiết mục của trường GL thì có một tiết mục múa dân ca của V . Tránh mang vác lỉnh kỉnh nên sau khi cô bới đầu , trang điểm xong V thay luôn chiếc áo dài tứ thân trước khi lên xe theo đoàn văn nghệ rời khỏi cổng trường ….

    Trung Học Petrus Ký có lối kiến trúc cũng hao hao giống GL , cũng tường vàng , bên trong cũng có mái vòm cong cong …

    Trường nam sinh lẻ tất nhiên là ồn ào, làm sao mà thùy mị như trường nữ sinh chứ! cộng thêm đoàn văn nghệ là phe kẹp tóc : thiểu số thua đa số , nên các nường bị các anh tấn công chọc ghẹo tới tấp ….

    GL nhờ có chút tiếng tăm nên được ban tổ chức dành ưu tiên chọn trình diển khai mạc chương trình, và màn của nhỏ được cô K.O chọn trình diển đầu tiên. Vinh dự cũng có mà lo âu thì cũng không kém … cô K.O vừa dậm lại phấn son vừa động viên nhỏ …

    - bình tĩnh nghe con .. mặt V taí mét trong khi cô cũng căng thẳng toát mồ hôi hột …

    Kết thúc màn trình diển , V xin phép cô cho đi viếng vườn hoa phía cổng trường . Đúng là trường nam sinh không một đoá hoa nào, chỉ toàn là cây với cỏ dại. Ngắt một chùm hoa Mắc Cở , cánh hoa màu mực tím và những chiếc lá mong manh khép lại , V chợt nhớ đến bài hát của nhạc sĩ TTT …

    … nâng nhẹ một cây , lá xếp trong tay lá ngũ thật mê say

    ngỡ đôi mi gầy khép đêm trăng đầy caì then cung ái

    tôi nghe thoáng qua hồn mình vừa thành một quân vương

    quân vương giữa hoa rừng lòng bang hoàng nhớ người thương

    và mơ ước mai sau khi tan giặc nước vua về

    cho giai nhân ngóng đợi chỉ một lần trinh nữ thôi ....

    Rắc, rắc,rắc....có tiếng động sau lưng , V vội quay lại và dấu vội chùm hoa sau lưng .... cặp mắt kiếng với chiếc máy ảnh tiến về phía nhỏ ... thế là nhỏ vội vàng bỏ chạy về phía đoàn ......
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Wed 22 Sep 2010, 12:32

    - hình của nhỏ nè … M đưa cho V cả một xấp hơn mười mấy tấm hình ..

    * sao nhỏ có mấy tấm này … là những tấm hình chụp văn nghệ ở trường Petrus Ký hôm lễ khai giảng …

    - nhỏ ngạc nhiên hở , nhớ lại xem …. M đưa tiếp cho V mấy tấm hình với cành hoa daị Mắc Cở trên tay ….

    V nhớ lại hôm trình diển tiết mục đầu tiên khai mạc, lòng hồi hộp V chỉ cố gắng tập trung sao cho các động tác muá ăn nhịp với bài hát , dàn nhạc … đâu để ý đến ống kiếng chiả về phía mình chớp lia chớp lịa chứ … rồi còn chụp lén người ta ngay vườn hoa ...

    * thì ra là anh N , hôm ấy cứ tưởng ông bảo vệ làm ta chạy hụt cả hơi ...

    - tại mi có tật giật mình ... anh ấy có gọi mà mi đâu có nghe ...

    V đâu có nhận ra anh N , lần đầu gặp anh là hôm M bệnh phải nghỉ học . V đến thăm cho bạn mượn tập. Còn lần thứ nhì theo đoàn sang P.K bán giai phẩm xuân GL . Anh nhiệt tình giới thiệu dùm V để các bạn mua giúp. Xả giao chỉ có vài câu , ngắn như tia chớp vậy mà hông biết nhỏ M nỉ non ca hót với anh ba của nhỏ như thế nào mà cứ cù cưa cút kít se tơ kết tóc làm ông mai bà nguyệt cho cả hai ....

    - phải chi nhỏ là chị dâu của ta thì vui biết mấy ...

    * mi ác vừa thôi , hông nghe ông bà ngày xưa nói là ...

    ..... lấy em từ thuở mười ba

    đến năm mười tám thiếp đà năm con

    ra đường thiếp hãy còn son

    về nhà thiếp đã năm con cùng chàng ...

    ta mới có mười hai , chưa chi đã ép sang sông ....

    - đâu có bắt lên thuyền liền đâu, là đặc cọc trước thôi ...

    * ép dầu ép mỡ , ai nở ép duyên hở nhỏ ....

    - bộ mi hông thích anh N thật à ? anh ba hiền và dễ thương lắm đó ...

    * chính vì anh ấy dễ thương và hiền lại càng không nên gã cho ta , có biết không ?

    - ta không hiểu ...

    * bộ hông thấy V bà chằng lắm sao ? mai mốt nhỏ mắc công hối hận và xót ruột khi thấy ông anh mi bị ăn hiếp thâm tím cả mình mẩy ....

    V hiểu ý M chứ, vì quá quý mến V nên hắn muốn kết tình thân , nhân dịp anh N cũng có cảm tình với V nửa ... nhưng , nếu cuộc đời không có chữ nhưng chắc sẽ đẹp như mơ .....

    Trong ta không có chút mảy may rung động cho nên dẫu 2 lần gặp mặt mà vẩn như xa lạ , chiều lòng nhỏ thì V nhận lời mời dự Noel cho nhỏ vui ... chứ ta với anh nhỏ như mặt trời & mặt trăng . Ví như cùng nhìn mặt trăng thì V nghĩ đến chị Hằng , không biết chú Cuội ôm mối tình si đến kiếp nào trong khi anh nhỏ thì lại tính vận tốc bao nhiêu mã lực, mất thời gian bao lâu vượt không gian đến đó ...
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Thu 23 Sep 2010, 10:43

    Có bốn bàn tiệc thì chị Thục một bàn , Thảo một bàn , hai bàn dành cho anh N và bạn bè , M chạy lăng xăng service nên anh chăm sóc nhỏ ... có ngồi chung bàn với anh mới thấy anh không khô khan như V nghĩ ... cứ ngỡ mình sẽ lạc lỏng bơ vơ nhưng không ... V đã có một tối thật vui , thật đáng nhớ và thời gian qua cũng thật là nhanh ...

    - V phải về rồi hở ... anh nói khi nhìn vào ánh mắt V ... và kim đồng hồ chỉ đúng 9 giờ .

    * xin lổi anh vì V đã hứa với bố phải về sớm ...

    - không sao , để anh đưa V về ...

    * nhưng ...

    - đừng nhưng nửa , anh đưa em về kẻo trể ...

    Trể là với V thôi chứ mới 9 giờ tối thiên hạ dường như mới bắt đầu : đường phố thì kẹt xe , người lên kẻ xuống chóng cả mặt .... Anh chạy xe đạp chở V băng qua những con hẻm nhỏ đi tắt về nhà . Dừng xe trước cổng nhà anh trao cho V hai phần quà ...

    - một của M và một của anh , tiếc là chưa cắt bánh kem mừng tiệc nửa đêm ...

    * V ngại quá vì tiệc sẽ kém vui khi vắng anh ...

    - nhưng anh yên tâm hơn khi đích thân đưa em về , em vào nhà đi ..

    * đã đứng trước cổng rồi bộ anh sợ V còn đi lạc nửa sao ... anh nhớ chạy xe cẩn thận ..

    Chiếc xe của anh khuất dần cuối ngỏ V mới mở cửa vào nhà , mới 9:30 còn sớm chán . V mở hai gói quà : M tặng V hộp bút chì màu 24 cây . Nhỏ tế nhị ghê , món quà mà V cần nhưng không có tiền mua . Từ nay học địa lý tha hồ tô màu bản đồ , V không cần phải ngượng mỗi khi mượn hộp bút chì màu của M nửa . Quà của anh N là bảy chiếc kẹp tóc : trắng, đỏ, xanh da trời ,xanh lá, vàng , xám , tím – như tượng trưng cho cầu vòng bảy sắc với lời chúc V sẽ nhìn cuộc đời không chỉ có màu trắng ngây thơ , tím mộng mơ , xám ảm đạm .. mà còn có xanh hy vọng , đỏ tự tin , vàng rực rở ... Noel năm đó V đã chìm vào trong giấc mộng đẹp với bài hát Jingle bells từ chiếc radio ….
    Dashing through the snow, in a one-horse open sleigh,
    Over the fields we go, laughing all the way.
    Bells on bob-tails ring, making spirits bright,
    What fun it is to ride and sing a sleighing song tonight.
    ****
    Jingle bells, jingle bells, jingle all the way!
    O what fun it is to ride in a one-horse open sleigh.
    Jingle bells, jingle bells, jingle all the way!
    O what fun it is to ride in a one-horse open sleigh
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Fri 24 Sep 2010, 15:27

    Hẻm hôm nay yên tĩnh vì Xmax day mà … chắc mọi người còn đang nướng trên giường. Mới 6 giờ sáng , còn sớm chán , V ra ban công nhìn mông lung xuống phố … tháng chạp nên Saigon có cái không khí dịu mát se se lạnh thích hợp với mùa giáng sinh và cũng là mùa tình yêu....chẳng trách có nhạc sĩ đã viết ….

    ……… muà Noel đó chúng ta quen bên giáo đường

    mùa Noel đó anh đón em vào tình yêu

    rồi Noel qua giấc mộng xưa cũng qua rồi

    gặp nhau chi để quen nhau , yêu nhau chi rồi xa nhau ….

    Ánh mắt V bất chợt nhìn thấy chiếc xe đạp với cặp mắt kiếng quen quen … V bối rối khi nhận ra đó là anh N ….

    * anh N , chờ V chút … V baó động để anh khỏi gỏ cửa rồi chạy nhanh xuống lầu.....

    - dậy sớm quá vậy em, chả bù với M hắn còn ngũ vùi trên giường ...

    * hôm qua M chắc là mệt lắm …

    - mang cho em bánh kem và người bạn mới…. anh đưa cho V chiếc túi..

    * mắc công anh phải mang bánh đến tận nhà ...

    - lý do nửa là muốn hỏi V tối qua có vui không ? có làm em buồn không ?

    * làm gì có ...

    - nếu có dịp ... rồi anh bỏ lững câu nói ..

    * ý anh là Noel năm tới hở ? sao anh tính xa quá vậy ...

    - thôi anh đi học kẻo trể ... đôi mắt anh xa vời vợi ...

    Trong chiếc hộp giấy là chiếc bánh kem khúc cây với những cái nấm trắng thật xinh trên nền màu nâu chocolate , chắc là M làm - bánh thơm và xinh quá, nhỏ thiệt là khéo tay, công dung ngôn hạnh cả bốn thứ đều vượt trội hơn V. Người bạn mới là ông già Noel nhồi bông thật ngộ nghĩnh và đáng yêu....

    Trở lại giường nằm , ôm người bạn mới vào lòng, V bâng khuâng nhớ đến buổi party tối qua …biết V không thích nước ngọt anh làm đặc biệt một ly chanh muối, thức ăn thì anh cứ gắp ra dĩa cũa anh , thích món nào thì V gắp qua dĩa của mình, còn lại thì anh thầu hết … và nhất là gì anh biết không ? không bắt ép V phải hát, điều mà V rất không muốn. Đâu phải cứ trong ban văn nghệ rồi thì party nào cũng phải hát . Anh như con thoi qua lại vừa xả giao với các bạn vừa giữ khoảng cách đủ gần để V không có cảm giác buồn chán bơ vơ ….

    Ra về mà lòng V mang nhiều nuối tiếc, như chiếc bánh ngon mới ăn được có một nửa, hay ly nước miá mới cạn được có nửa ly …..
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Sun 26 Sep 2010, 10:31

    Tần ngần mãi mà V vẩn chưa quyết định được nên chọn chiếc kẹp tóc màu gì … theo thói quen bàn tay nhỏ đặt lên chiếc màu tím hoa cà … nhưng chợt nhớ đến lời chúc của anh, V chọn chiếc màu vàng rực rỡ cho buổi học hôm nay ….

    Lớp vắng đến chục đứa học trò với lý do : có đạo bận đi lễ nhà thờ, trong đó có M. Nhỏ thiệt đáng đánh đòn, học buổi chiều chứ có phải buổi sáng đâu mà buồn ngũ đến mở mắt không nổi chứ …. Xí , thấy ghét , đang muốn thủ thỉ với nhỏ nè, có biết không ? sớm nay khi nhỏ còn ngũ nướng trên giường đâu biết có ông già Noel đến gõ cửa nhà V chứ hở. Ông Santa này nhỏ cũng quen nửa đó, để ta diển tả coi nhỏ nhận ra không nha … ổng hông có bộ râu ria rậm rạp, cũng hông có cái bụng phệ, không mặc bộ đồ Christmas đỏ rực rỡ, không mang ủng… ờ, mờ chắc phải gọi là anh Santa thì đúng hơn vì ổng trẻ măng à, mặc aó chemise trắng quần tây xanh đậm, không đến bằng chiếc xe kéo mà bằng xe đạp, cũng không tuột ống khói vào để lén tặng quà cho V nửa ….ông Santa còn có đôi kiếng cận … đã đoán ra được là ai rồi phải không ? .. hihihi nghĩ lại ta thấy mình thiệt đúng là ngây thơ cụ khi than thở với nhỏ ….

    * ông Santa thiệt là xấu bụng và hẹp hòi nửa …

    - mi mà còn nói xấu Santa là ta nghỉ chơi nhỏ đó …

    * dù ta không noí xấu thì ổng cũng đâu có đẹp hơn đâu … V giận lẫy quay mặt đi nơi khác …

    - mờ sao nhỏ lại nghĩ vậy ?

    * bộ không đúng sao? ổng không công bằng … mi khoe năm nào cũng được ông Santa tặng quà Noel … nhà ta đâu có xa nhà mi lắm đâu mà ổng không chịu ghé, quên một hai lần còn tha thứ được .. chứ đằng này ổng quên tuốt luốt …

    - sao mi biết ông Santa sẽ cho quà trong đêm Xmas ?

    * bộ không đúng sao ? truyện viết như vậy ….

    - hahaha … vì vậy mà mi mong chờ rồi thất vọng ? thật đúng là ngây thơ cụ …

    Xí, hôm nay nhỏ mà đi học thì biết tay ta, nhéo mi vì cái tội cười ta hôm trước . Ai bảo ông Santa là không có thật chứ? Có muốn ta chứng minh không ? ờ, mà nhỏ năm nay được Santa mom tặng quà, Santa baba tặng quà, Santa chị tặng quà, rồi còn Santa anh tặng qùa nửa … wow, cả một núi quà … ý, mờ nhỏ sẽ là Santa chị tặng quà cho bé Thảo … vậy thì V cũng sẽ là Santa chị tặng quà cho em Bạch .… tặng cái gì đây ? bánh kem hay người bạn mới ? bánh cũng ngon mà người bạn mới … cũng ngon luôn …mà thôi, chắc là V sẽ dành người bạn mới cho riêng mình ….
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Tue 28 Sep 2010, 16:28

    Nhỏ thường hay chê ta sao mờ nhút nhát quá, sợ từ con sâu nhỏ xíu hay con vật không chân như con trùng đất ... nên môn sinh vật khi học về các động vật có cấu trúc tế bào phức hợp, hình thể khác biệt của loài trên cạn , dưới nước ...... giờ thực hành cô bắt làm thí nghiệm mổ xẻ là V mặt mày xanh lè như tàu lá chuối. Cũng may cô cho thực tập theo nhóm khi thì 2 trò, khi thì 4 trò với nhau nên V có phần ăn ké nhỏ. Ta phải phục mi có lá gan con cọp, hai bàn tay như có keo, bắt con tôm, con ếch gọn ơ, bắt cái nào dính caí đó như thủ thành chụp bóng. Nhớ hôm thực hành con ếch, không biết cô nường nào trong xóm nhà lá bên dưới táy máy làm chú ếch xút chuồng ... cả lớp lao xao chạy tán loạn, riêng ta đôi chân như bắt ốc dính chặt trên đất , chết đứng như Từ Hải ... khi chợt nhìn thấy chú ếch với lớp da màu xanh sần sùi đang ngồi đối diện mình, hai con mắt thò lỏ nhìn ta như thách thức ... bàn tay nhỏ chụp vội người khách không mời mà tới đó ra chổ khác chơi ... thử tưởng tượng nếu chú ếch đó nhìn ta lâu thêm một chút nửa hay là nhỏ chụp ếch hụt và hắn phóng lên người ta thì sao nhỉ ? chắc là nhỏ không khác gì Bá Nha thuở xưa khóc Tử Kỳ..

    .............. ánh đèn vàng hiu hắt , khói trầm cay đôi mắt

    em nằm đó sao không cười không nói

    dáng buồn còn vươn nét, mắt huyền giờ đã khép

    em nằm đó như đang mơ mộng gì ............

    mà đâu chỉ có vậy ? nhỏ còn nhớ bài cơ thể học không ? hôm vào phòng sinh vật học, V đã buồn nôn khi nhìn thấy bộ xương và cái sọ người, báo hại hôm đó V lên cơn sốt , phải chịu trận ngồi trong lớp đến hết buổi học mà không dám nằm một mình dưới bệnh thất. Rồi từ đó nhỏ trêu ta là có trái tim thỏ và lá gan gà .... phải cám ơn mi bao nhiêu lần mới cho đủ, cho vừa đây hở nhỏ ....
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Sun 03 Oct 2010, 13:01

    - mi có biết hồi chiều tim ta ngưng đập hông nhỏ … M nói khi hai đứa ngồi trong quán kem hồ con ruà ..

    * hèn chi ta nghe một không gian yên ả lạ thường, trái với mi khi ta hồi hộp thì tim đập liên hồi như tiếng trống Mê Linh ….

    - run đến nổi ta không dám thở mạnh vì sợ ….

    * nhỏ sợ khi gặp chất xúc tác và nhiệt độ cao thì nổ sao ? …

    - còn phải hỏi ….

    * lúc đó nếu rủi thì mình sẽ thành đồi thông hai mộ như cặp Romeo & Juliette …



    - nói vậy mà nghe được à … M nguýt V ...



    *hù nhỏ chút thôi chứ đời nào cô giáo dám cho đám tân binh như mình làm thí nghiệm đến nổi nổ tung cái trường áo tím này chứ …



    Cuộc đời vốn dĩ tương đối nên cho dù có 10 cái hoa tay M vẩn vụng về , ngớ ngẩn trước các phương trình phản ứng hoá học, và vì vậy mà ta có cơ hội trả ơn nhỏ … . gì chứ giờ thực tập hóa là V không thể bỏ qua . Phòng lab với các ống nghiệm lớn nhỏ, các bình đủ kiểu dáng, hoá chất các loại … tuy có hơi nguy hiểm nhưng vẩn dễ thương gấp ngàn lần việc mổ xẻ mấy chú ếch nhái kia ….

    Nhưng có lẻ kỹ niệm đáng yêu & thú vị nhất của chúng mình là những lúc rong ruổi trên con ngựa sắt để tìm kiếm các mẫu thực vật trong vườn hoa Tao Đàn hay ở Sở Thú. Đó là nhửng mẩu rong rêu bám trên các tảng đá, hay những cây thực vật loaị dây leo sống bám vào thân cây cổ thụ, rồi những chiếc lá có các sắc màu diệp lục tố khác nhau tùy thuộc vào môi trường & điều kiện sống …phải kiên nhẩn làm sao để có thể nạy được các mảng rong rêu, hay giúp nhỏ leo lên cây để hái các thứ lá , cây cần thiết … đứng dưới gốc ta vừa hồi hộp sợ nhỏ rớt xuống đất như mít rụng vừa phải canh chừng bác bảo vệ . Vui sao buổi chiều chúa nhật chụm đầu cùng nhau décor cho công trình nghiên cứu của mình. Mi khéo tay nên chịu trách nhiệm trình bày & viết chữ trên hết trang báo, còn ta thì nắn nót từng dòng miêu tả đặc tính & đóng gói từng loại vào bao nylon và cuối cùng là staples … cực cũng có mà vui cũng có há nhỏ …

    Ngồi phiá sau ôm eo ếch nhỏ, hai đứa rong ruổi qua các phố chợ. … nào là hàng bún mộc , nem nướng chợ Tân Định, đến bánh xèo Đinh Công Tráng, rồi bánh cuốn Tây Hồ, quán chè Tôn Thất Đạm … kéo ghế hết từ hàng này đến quán khác …
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Tue 05 Oct 2010, 14:14

    Giận hờn là tính trời cho, ai mà không giận hờn thì hình như không phải là con gái, mà lý do để giận hờn chẳng có gì : giống như thời tiết giao mùa, như ông Trời chợt mưa rồi chợt nắng … như lần nhỏ lổi hẹn để ta chờ dưới gốc cây hoa Hòang Hậu trong giờ ra chơi. Chuông vào lớp rồi vẩn không thâý bóng nhỏ đâu, ta một mình lang thang từng bước trở về thì thấy nhỏ đang tíu tít bàn tán về vở kịch Thẩm Thúy Hằng tối qua trên TV với các bạn. Không một lời xin lỗi, nhỏ cứ vô tư kể tiếp cho ta nghe câu chuyện dang dở với các bạn lúc nãy …

    - hôm qua xem chương trình lúc 0 giờ mi có lạnh gáy nổi da gà không ?

    ta lắc đầu thay cho câu trả lời ..

    - nhỏ chì quá ta , bộ không sợ ma hả ?

    ta lại lắc đầu thay cho câu trả lời ..

    - bộ mi hông coi hả ?

    một lần nửa ta lại lắc đầu thay cho câu trả lời …

    - hôm nay mi tịnh khẩu hay sao vậy ? câu nói vô tình của nhỏ như gịọt nước làm tràn ly … tan học ta vội vả ra khỏi lớp đầu tiên. Con đường về nhà hôm nay sao bỗng dưng nhiều mây xám ….

    …...giận hờn nhau lấy bàn chia ranh giới

    phấn ngăn đôi bên nớ với bên ni …

    ta với nhỏ không dùng phấn làm ranh giới, chỉ cố gắng di chuyển trong giới hạn cho phép tránh lấn sân đối phương. Cái này thì tương đối dể nhưng làm sao tránh nhìn nhau một khi chổ ngồi sát bên như thế này …. một ngày rồi hai ngày trôi qua trong buồn tẻ, lặng lẽ . Ngày thứ ba nhỏ muốn làm quen, bày trò viết thư để vào hộc bàn. Còn ta cứ giả vờ ngây thơ cụ như không biết, không thấy… cuối cùng nhỏ chịu thua đành phải mở miệng …

    - hình như có ai gởi thư để trong hộc bàn của V đó …

    * sao M biết là thư đó gởi cho V ?

    - ờ, thì M đoán là vậy ….

    * nếu là đoán thì chưa chắc của V…

    - sao V không thử mở ra xem , biết đâu có chuyện quan trọng …

    * nếu là chuyện quan trọng thì càng không nên để tớ hơ như vậy , nhở ai đọc được thì sao ?

    - thật ra là của M … thư xin lổi..

    * sao không nói thẳng mà phải viết thư, mà nhỏ có lổi gì phải xin chứ ..

    - lổi …. lổi hẹn …

    * xí…. V nhéo M một cái thật đau..

    Hai chử xin lổi của nhỏ đã đủ sức phá tan cái địa ngục hàn băng mấy hôm nay, chiến tranh lạnh chấm dứt , tan trường hai đứa đèo nhau dạo phố, líu lo đủ thứ chuyện trên trời dưới đất …

    Tuổi học trò dể giận mà cũng dể quên quá há nhỏ ….
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Wed 06 Oct 2010, 12:30

    Thắm thoát mà đã gần 4 năm dưới maí trường GL, ghế đá gốc cây đã ghi dấu bao kỹ niệm của chúng mình. Từ những buồn vui trong học tập cho đến những riêng tư trong cuộc sống hai đứa đều chia xẻ cho nhau…nhỏ luôn bên cạnh an ủi cho ta bớt nổi cô đơn khi vắng bóng người anh thân yêu, bênh vực ta trước những thiên vị bất công của cô giáo, nhờ nhỏ nhửng ngày hè của ta đở buồn chán hơn, được lấp đầy bằng những cuốn tuổi hoa mà đối với hoàn cảnh sinh hoạt của gia đình ta thì đó như một loại xa xí phẩm … nhỏ đến với ta thật chân tình, ấm áp không màu mè , kiểu cách .… đã hết nửa năm học, chỉ còn một học kỳ cuối cùng bên nhau nửa thôi đề rồi năm sau hai đứa là hai lối rẽ : nhỏ chọn ban C còn ta ban A . Dốt toán đâu dám mơ dám mộng ban B, thích văn chương lắm nhưng Bố cấm không cho. Aó mặc sao qua khỏi đầu vậy là ta chỉ còn có một con đường để đi. Khối A lại nằm ngay đại lộ Phan Thanh Giản, khối C của nhỏ nằm tận sát hồ bơi. Đại lộ Tự Do sẻ là chiếc cầu Ô Thước nối liền đôi bờ A và C.

    chưa chia tay mà nghe lòng xa vắng

    nổi niềm riêng rồi biết tỏ cùng ai ……

    - sao V không cố thuyết phục bố để chọn C, ban này học tà tà chứ không nhức đầu như B cũng không phải khổ sổ ôm sách suốt ngày như A …

    * chọn ban đồng nghĩa với định hướng cho nghề nghiệp tương lai của mình. Bố ta đã quyết định, năn nỉ chỉ uổng công thôi…

    Bốn năm trước V bở ngỡ khi lần đầu bước chân vào làm quen với GL, để rồi bốn năm sau chia tay tổ ấm của mình, phải làm lại từ đầu với những người bạn mới ….

    Bên cạnh nổi buồn ly biệt là những trăn trở, khắc khoải với tình hình biến động của thời cuộc. CS tiến dần vào thành phố. SG như thu hẹp lại … đâu đâu cũng xôn xao … V đâu còn tâm trí để ôn tập cho học kỳ 2 chứ. Những chiếc áo hoa rừng xuất hiện giữa SG ngày một nhiều hơn không còn đem lại niềm vui cho nhỏ như ngày xưa khi anh về phép … màu áo ấy như một dự báo SG trong cơn hấp hối. Lớp của nhỏ mỗi lúc một vắng, có ngày sĩ số chỉ còn ½ … M cũng vắng mặt thường xuyên hơn. Giờ ra chơi học sinh không còn bàn tán về việc chọn ban hay bài vở nửa mà thay vào đó là những dự định toan tính nên đi hay ở …
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Thu 07 Oct 2010, 11:58

    Chưa bao giờ thi học kỳ mà đơn giản như vậy, giám thị chỉ có một , đề thi chẳng niêm phong, vắng mặt quá nhiều nên 2 hay 3 lớp dồn lại làm một, học trò muốn ngồi đâu thì ngồi chẳng cần theo mẩu tự ABC . Không khí căng thẳng không vì đề thi hóc búa … mà là tiếng phi cơ vần vũ trên bầu trời. Chưa hết giờ mà cả thầy & trò đều bồn chồn mong sao cuộc thi sớm kết thúc. Không cần phải dò lại V nộp bài cho cô, bước ra khỏi lớp. Thở ra một hơi thật dài như trút được tảng đá ngàn cân trên vai vì đã cố gắng dự thi đầy đủ không thiếu một môn nào. Tâm trạng thật thoải mái không thèm bận tâm là bài vở hoàn thành có tốt hay không …mặc cho ý thức tự do bay bổng … V đến thăm cây Phượng Vỹ , dưới gốc đầy xác hoa, cả một tấm thảm đỏ như nhung vì năm nay chẳng ai buồn nhặt hoa ép vào lưu bút. Phượng cũng như nhỏ, cô đơn một mình, không còn được lũ học trò chào đón rộn rã như các năm trước … Sân trường im lặng và quạnh hiu vì thiếu tiếng cười khúc khích, tiếng noí chuyện dòn tan về kế hoạch nghỉ hè .. còn đâu dự định nghỉ mát Đà Lạt , Nha Trang , Vũng Tàu … hay quê nội, quê ngoại …. thay vào đó là dự định ngoài ý muốn : chỉ có điểm khởi hành mà không biết điểm đến là đâu …. như quả tạ ném đi mà không biết nó sẽ rơi xuống ở vạch 4 m, 6m hay 10m …. Còn đâu những tà aó dài thướt tha tạo nên nét đẹp sống động của ngôi trường … cả sân trường chỉ còn mỗi mình V, một con én không thể làm nên mùa Xuân … lũ chim câu vẩn vô tư xà xuống sân kiếm ăn và tiếng ve kêu nức nở, tiếng cây lá xào xạt đong đưa trong gió làm V nhớ đến hai câu thơ :

    kiếp sau xin chớ làm người

    làm cây thông đứng giữa trời mà reo …

    Ngồi trên ghế đá dưới gốc cây hoa Hoàng Hậu V chợt nhớ có một lần đã hỏi nhỏ..

    * hoa này tên gọi là gì hở nhỏ ?

    - hoa Hoàng Hậu .

    * nhỏ nói thiệt hay nói dóc vậy …

    - thiệt 100 % , xin thề …

    * khỏi thề, nhưng nếu vậy thì phải có hoa Hoàng Đế chứ hở ?

    - ta có đọc đâu đó có loài hoa Hoàng Đế đó nhỏ… nhưng không nhớ hình dáng ra sao …

    * cái tên nghe kiêu kỳ quá không nên thơ chút nào ..

    - tặng cho Hoàng Hậu cũa lòng ta ..M hái đoá hoa trao cho V …

    * không thèm làm hoàng hậu đâu …

    - hoàng hậu không thèm vậy chứ ái khanh muốn làm gì ?

    * làm .... làm thiếp thôi ...

    - làm dợ lớn hông chịu lại chịu làm dợ nhỏ ... ái khanh có mát dây hông ?

    * hông thích chức, chỉ thích được cưng thôi ... tự vì vua hay chọn lắm cung phi

    Và cũng tại nơi đây nhỏ lổi hẹn cho ta ngồi một mình buồn tênh....
    avatar
    Đậu Đỏ

    Posts : 3025

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by Đậu Đỏ on Thu 07 Oct 2010, 12:11

    BÍ ơi, cám ơn bài viết kỷ niêm thời học trò thật là dễ thương. Thank Cloud strwsmile Viết tiếp nhé
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Fri 08 Oct 2010, 13:13

    Thi xong học kỳ 2 trường cho nghỉ xả hơi mấy ngày, đáng lẻ đây phải là thời gian vui nhất , sung sướng nhất sau cả tháng trời ẩn tu, gác bỏ ngoài tai mọi chuyện thế gian để dùi mài kinh sử .... vậy mà V ngồi bó gối trong góc nhà nhìn vào khoảng không, đầu óc trống rỗng : sao thấy nhớ trường, nhớ lớp , nhớ bạn bè quá đổi. Năm cuối cùng của cấp hai, V đã mỗ heo đất xài sang lựa chọn cuốn vở thật ưng ý để làm lưu bút . V đã bỏ nhiều thời gian decor bằng những cánh hoa hay lá cây khô ... góp nhặt từ bấy lâu nay trước khi chuyền tay cho các bạn. Lưu bút của V không chỉ dành cho các bạn cùng lớp mà còn có các bạn trong ban văn nghệ và vài thầy cô giáo mà V dành nhiều cảm tình ... đương nhiên là không thể nào thiếu cô KO và NM đã dạy dỗ V rất nhiều từ động tác múa đến cách trình diễn trên sân khấu....V đã đặt hy vọng biết bao cho cuốn lưu bút đầu tiên và cũng là lần cuối cùng của cấp hai ...vậy mà sẽ trống vắng không một dòng lưu niệm nào....

    Sáng nay đi học lại trường vắng hoe, lác đác vài học sinh. Cánh cổng sắt thường khép kín sau tiếng chuông vào học, hôm nay chỉ khép hờ ... thầy cô giáo không đến lớp, cô giám thị tạt ngang qua căn dặn giữ trật tự rồi cho về sớm.

    Chiếc cặp hàng ngày đi học trĩu nặng vì hàng đống sách vở nhưng lòng V lại lâng lâng nhẹ nhàng bởi sự thanh bình, hôm nay chiếc cặp nhẹ tênh chỉ vài cuốn vở nhưng lòng thì hụt hẩng nặng nề bởi không khí bất an ...các gánh hàng rong trước cổng chùa Xá Lợi giờ đây cũng vắng tanh, bàn ghế chơ vơ không có khách ...

    V rẽ vào chùa Xá Lợi lễ Phật, chánh điện cổng khóa kín, chùa ngày thường đã vắng nay còn vắng hơn ... cả thành phố đang náo động chỉ có tôn tượng của Quán Thế Âm Bồ Tát là vẫn bát phong suy bất động, ung dung, tự tại... V ngồi xuống bệ đá ngay dưới chân QTA mong hưởng chút an lành từ nơi từ trường của Ngài .... cảm giác cô đơn xâm chiếm tâm hồn nhỏ,hôm nay trường còn vắng như vậy mong gì ngày mai đông hơn ? M đang ở đâu ? hông lẽ mi về bên ngoại rồi kẹt ở đó không trở về SG được ? lo cho nhỏ gặp trở ngại dọc đường đi ..... Nhỏ đã vắng mặt tất cả các môn thi học kỳ 2 ... ừ thì đằng nào mình cũng phải xa nhau nhưng sao lòng nghe quặn đau ....

    nhưng sao đi mà không bảo gì nhau ?

    để ta goị tiếng thơ buồn vọng lại ....
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Mon 11 Oct 2010, 17:23

    Tỉnh dậy sau một giấc ngủ thật no nê, đã con mắt cộng thêm tô mì gói lấp đầy cái bao tử trống rỗng .. V tựa đầu trên vai còn hai tay thì ôm choàng ngang lưng mẹ .... cảm nhận giá trị của hai chữ hạnh phúc ....

    - con gái lớn mà cứ như con nít , làm gì mà ôm mẹ cứng ngắt ...

    * lớn đâu mà lớn, con vẩn là áp út mờ ... V như vẩn chưa hết nổi bàng hoàng & xúc động ....

    Miền Nam tự do ngày càng thu hẹp lại khi các địa danh anh dũng mà nhỏ có dịp làm quen trong các bài hát viết về lính như Bình Long , Đồng Xoài , Hạ Lào , Pleiku .... đã lọt vào tay CS bắc việt. Sân bay , bến cảng ... cả biển người chen chân tìm lối thoát. Gia đình V ở lại, bố mẹ đã phải đau lòng lần di cư vào nam 1954 , không thể chịu nổi cú shock thêm một lần nửa nên đồng ý cho V theo bác C, là bố mẹ nuôi của V rời VN....

    Con trai của bác C là hải quân, thỉnh thoảng về phép anh có lên nhà rủ cô em nuôi ra khơi cho biết nhưng V vốn sợ nước : ám ảnh lần bị uống nước tại hồ bơi GL hôm nao vẩn còn trong tâm khảm ....

    - em mới nếm mùi nước hồ chưa đủ vị mặn, anh dắt lên tàu nếm mùi nước biển cho biết .... vừa nói anh vừa làm quà cho V mấy chú ốc biển to tướng & vỏ sò sặc sở nhiều mầu sắc ....

    * đâu cần phải lên tàu ra biển mới nếm mùi nước biển được, lần sau anh mang về cho em một ít ... V đưa cái chai cho anh ...

    - nói như em huề vốn, anh thật là ganh tị, mấy cô bất công, chỉ yêu các anh lính bộ, bỏ mặc các chàng lính thủy không chịu lên tàu ủy lạo ...

    * ơ .... chứ hông phải các anh đã có nàng tiên cá làm bạn an ủi rồi sao, đâu cần tụi em ...nghĩ như anh vậy chắc mấy ông không quân cũng sẽ khiếu nại bọn em phải lên tận phi cơ ủy lạo mới chịu ....

    - không fair ...phi công đâu có ở suốt trên máy bay như bọn anh lang bạt trên biển cả nửa năm mới lên bờ một lần, quanh năm chỉ có ... trùng dương nổi gío , lênh đênh triền sóng nhấp nhô con tàu đi, chỉ thấy bọt nước, tan theo biển sóng dáng hoa kia mịt mùng ....

    * nên hải quân mới về phép dài dài ... đâu như lính bộ binh ..... con biết không về mẹ chờ em trông, nhưng nếu con về bạn bè thương mong, mẹ ơi con Xuân này vắng nhà ...

    - nói gì thì nói, em vẩn thiên vị thương anh năm hơn anh nuôi ....

    * làm gì có, chọc anh chút thôi chứ em có muốn cũng đâu có được , tổng tư lệnh đâu có duyệt < ý V muốn noí bố không cho phép > .....

    Kỹ niệm với anh không nhiều và sâu đậm lắm ... nhẹ nhàng mong manh như hoa sóng tan trong đại dương ....

    Sớm hôm nay tại bến cảng khi theo chân hai bác và anh chuẩn bị lên thuyền nhỏ tách bến Bạch Đằng trong V tràn dâng hình ảnh mẹ ... qua khỏi barrier này là muôn trùng xa cách, biết có còn trở lại ? .... thế giới của V chỉ quanh quẩn nơi cái chợ Vườn Chuối, từ nhỏ đến nay chưa một đêm ngũ thiếu hơi ấm của mẹ .... nay băng mình vào đại dương, dòng đời muôn lối sẽ chơi vơi một mình ..... mẹ ơi , con sẽ ở bên mẹ cho dù có ra sao đi nửa .... V buông tay anh ra chạy nhanh về nơi anh bảy đang vẫy tay đưa tiển .....
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Fri 15 Oct 2010, 17:02

    Khi TT Th tuyên bố từ chức có nghĩa là 99 % miền nam sẽ rơi vào tay CS. Còn chút ít tiền để dành V và mẹ đi chợ mua hết gạo , nước mắm và muối dự trữ. Ký ức thuở bé thơ hiện về : nhỏ biết đến danh từ CS qua bộ phim Chúng tôi muốn sống . Chỉ đọc qua cốt truyện nhỏ đã rùng mình kinh sợ. Khi chiếu phim này trên TV, khuôn mặt bố buồn vời vợi, mẹ thì sụt sùi ngấn lệ … nhỏ thì co mình rút vào lòng mẹ không dám nhìn vào màn ảnh truyền hình . Buổi tối khi gối đầu trên cánh tay mẹ nhỏ hỏi …

    * mẹ ơi , phim trên TV có phải là thật không ?

    mẹ chỉ khẽ gật đầu thay cho câu trả lời …..

    * đó chỉ là film thôi , thực tế có dễ sợ hơn thế không mẹ ?

    mẹ lại gật đầu …. nhỏ thu mình gọn vào lòng mẹ sau câu trả lời ấy, mắt nhắm nghiền lại như để cố xua đuổi sự tàn nhẫn vô hình và để đón giấc ngũ êm đềm.

    Vậy mà tương lai nhỏ sẽ sống dưới cái chế độ khủng khiếp bạo tàn đó sao ? gia đình , trường lớp , thầy cô , bạn bè … sẽ trở nên vô cảm, chỉ có bác đảng và rình rập đấu tố ? không thể nào ! đó là cái thời xa xưa của ông bà mới có chôn sống, mới dùng máy cày để giết người … thế kỷ 20 sẽ không chấp nhận .. V tự an ủi mình về một tương lai mịt mịt mờ mờ …..

    - V ơi V …… giọng M hốt hoảng … V chạy vội xuống nhà …

    Lần đầu tiên từ khi quen thân đôi bạn ôm lấy nhau.M tiều tụy,hốc hác quá .

    Không chỉ M mà còn có anh Nhân cùng đến với M. Vuốt ve lưng cô bạn gái V an ủi trong khi M tựa đầu lên vai V khóc ròng …

    * nhỏ về đến SG là ta yên tâm rồi ….V biết M chẳng thể nói gì được lúc này nên đưa ánh mắt qua anh N thầm hỏi ….

    - M về đón ngoại rồi chẳng may ngoại bịnh phải nhập viện nên không thể trở lên SG ngay được …. mải đến hôm nay ….

    * cuối cùng thì sao ? ngoại có lên SG không … giọng V gắt gỏng …

    Anh gật đầu …

    * anh làm em sốt cả ruột ... V vỗ về M : nhỏ nè , cuối cùng thì công nhỏ cũng được đền bù xứng đáng rồi nhé. Có ngoại đi chung thì coi như nhỏ vẩn còn quê hương...

    - mi đi với ta nhé ….

    * có biết là ta đã ra bến Bạch Đằng chuẩn bị lên tàu lại phải quay trở về không ? ta không thể bỏ mẹ…. mi đi trước đi, đừng để gia đình phải chờ rồi dở dang,nhỏ mãi vẩn là Bá Nha cho dù có ra sao đi nửa ….

    V đẩy M ra….rồi nói với anh N ....

    * từ giờ thì V gởi M cho anh chăm sóc dùm ...

    M chạy lại ôm hôn V thắm thiết lần cuối, cả khuôn mặt & vai áo V thấm ướt nước mắt nhỏ ....

    * thôi đủ rồi nhỏ, chúc thượng lộ bình an ...

    - ta muốn ….

    * muốn gì nói lẹ lên không còn thời gian nửa đâu ...

    - muốn .... muốn nhỏ nhéo ta lần cuối ....

    có biết cáí yêu cầu của nhỏ làm V cố nén nãy giờ phải bật khóc, đưa tay vào eo cô bạn gái mới nhận ra nhỏ gầy đi nhiều .. bóp nhẹ vào eo V thì thầm ..

    * xong rồi đó … còn gì nửa không ...

    - mi giử lấy xe đạp để đi học ....

    * nhỏ thiệt là khờ .. V đâu cần xe đạp để đi học chứ..

    M nhất định tặng chiếc xe lại cho V rồi leo lên yên sau xe anh N .

    * cám ơn nhỏ,cứ đằng trước mà chạy, nhớ nha. Đừng quay đầu trở lại xui lắm Sợ M cứ dùng dằng không chịu đi nên V phải phịa ra tin dị đoan này ...bóng anh em nhỏ xa dần rồi mất hút ở ngả rẽ, lúc này V mới khóc oà cho vở tan bao dồn nén chất chứa . Sẽ là nghìn trùng xa cách , là miên viễn chia ly , cầu xin ơn trên

    ban phước lành cho nhỏ .....
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Mon 18 Oct 2010, 13:11

    M đi rồi nhỏ thẩn thờ ... có biết hông nhỏ ? bao kỹ niệm ta goí trọn trong balô nào là hình ảnh những lần ủy lạo trên quân y viện , trại mồ côi , trường trẻ em mù & khuyết tật ... những buổi liên hoan văn nghệ và bút ký .... nét son thật đẹp & tuyệt vời của bốn năm dưới mái trường ngói đỏ GL ...... đã trót gởi lại trên con đường gió bụi khi vội vả trở về bên gối mẹ , cả gia tài tinh thần của ta cũng vụn vỡ theo từng bước chân của quân giải phóng miền nam tiến dần về thành phố.... chỉ còn lại đây cuốn lưu bút trắng trơn : kỷ vật duy nhất với nổi ngẹn ngào, đắng cay , chua chát .......rồi đây bao kỹ niệm với nhỏ cũng chỉ còn là những ký ức rồi sẽ dần nhạt nhoà theo năm tháng .... nhỏ ơi trái tim của Tử Kỳ đã chết lịm khi vòng tay chúng mình buông lơi .. mỗi đứa một phương trời ...

    Ta ngồi đây mà nghe lòng thổn thức

    Phương trời xa nhỏ có được bình an....

    Nép mình vào góc cầu thang ta nguyện cầu QTA che chở cho nhỏ , trong đầu ta thì hình dung nhỏ đang chìm vào cái đám đông hổn loạn ấy: đi tìm tự do xa vời trong muôn trùng hiểm nguy trước mắt , tìm sự bình an mong manh trong nổi bất an dày đặc trước mắt ... cố lên , cố lên ... nha nhỏ.... có nghe dư âm tiếng nhắn nhủ thầm thì của ta không ??????
    avatar
    pumpkin

    Posts : 326

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by pumpkin on Thu 21 Oct 2010, 14:03

    Người đi một nửa hồn tôi mất

    Một nửa hồn kia bỗng dại khờ ….

    nhỏ ơi, có thể nói giờ thì ta cảm thông với cái nửa dại khờ của tác giả. Đầu óc ta đặc quánh lại, không biết nghĩ gì ….. mắt cứ đăm đăm nhìn vào chiếc xe đạp : kỹ vật và cũng là kỹ niệm duy nhất cuối cùng của chúng mình đó sao? … không có xe đạp nên lần nào đi chung với nhau ta cũng dành chở nhỏ, thật thú vị khi hai chân nhấn trên bàn đạp và chiếc xe lăn bánh … ấy vây mà nhỏ ngây thơ đâu biết tưởng rằng cô bạn mình galang nên ngồi phía sau cười toe toét, mắt thì nhìn ta đắm đuối … ta đâu có khờ lật bài tẩy cho nhỏ thấy để mình được thoải mái bơi trong biển tình của nhỏ chứ …

    Là dân Saigon chính hiệu mà ta mù tịt về đường xá, giống như anh nhà quê ra tỉnh nên lần nào đi chợ Bến Thành hay chổ lạ là nhỏ lại làm bác tài. Tưởng dể mà không dể tí nào, ngồi một bên vừa cheo leo vừa mỏi … nhỏ giữ thăng bằng hay ghê nên ta lái cứ phom phom. Đến lượt ta ngồi đằng sau thì mấy lượt hai đứa suýt đo đất…. hihi vậy là vén áo dài lên thoải mái ngồi hai bên , thoải mái ngắm nhìn hai hàng cây , hai dãy phố ….

    - coi nhỏ kìa, ai lại mặc áo dài ngồi hai bên, thiên hạ cười cho …

    * kệ, ai cười hở … 30 cái răng , còn hơn bị lỗ mũi ăn trầu …

    - tập ngồi một bên cho quen để mai mốt còn ngồi cho người ấy chở .. lở như người ấy chạy xe tầm vông thì sao V ngồi được ? …

    * V đâu thèm ngồi xe tầm vông của mấy cậu thư sinh mà lo … V thích ngồi xe Jeep của mấy anh mủ đỏ áo rằn ri cơ …

    Vuốt ve chiếc xe cảm giác như vuốt ve nhỏ, chìa khoá xe còn cắm trong ổ nhưng móc khoá mà V làm quà giáng sinh cho nhỏ hôm nào không còn, có lẻ nhỏ mang theo trên con đường chạy loạn …. ừ , cứ xem nó thay thế cho V, luôn bên cạnh nhỏ như thuở nào …

    12 h trưa 30 tháng 4 … còn gì đâu ….



    Saigon ơi , ta mất người như người đã mất tên

    Như giòng sông nước quần quanh buồn

    như người đi cách mặt xa lòng
    ta hỏi thầm em có nhớ không

    Saigon ơi , đến những ngày ôi hè phố xôn xao

    trong niềm vui tiếng hỏi câu chào
    sáng đời tươi thắm vạn sắc màu
    nay còn gì đâu ...

    Ai đã xa nhớ hàng me già, thu công viên hoa vàng tượng đá
    thôi hết rồi mộng ước xa xôi, theo giòng đời trôi ...

    Saigon ơi ! đâu những ngày mưa mùa khoác áo đi

    tay cầm tay nói nhỏ câu gì
    Những quầy hoa quán nhạc đêm về
    Còn rộn ràng giọng hát Khánh Ly

    Saigon ơi ! thôi hết rồi những ngày hát nhớ nhau

    Nhớ Phạm Duy với tình ca sầu
    mắt lệ rơi khóc thuở ban đầu

    Còn gì đâu

    Saigon ơi ! ta mất người như người đã mất tên
    mất từng con phố đổi tên đường
    khi hẹn nhau ta lạc lối tìm
    ôi tình buồn như đã sống thêm

    Saigon ơi ! tôi mất người như người đã mất tôi
    như trường xưa mất tuổi thiên thần
    hy vọng xa hay mộng ước gần
    Đã lìa tan

    Trăng ơi trăng có còn chăng là
    Sao ơi sao, sao mờ lệ nhớ

    Saigon ơi ! ta mất người như người đã mất tên

    như hàng cây lá đỏ trông tìm
    Mắt trời trong cánh nhỏ chim hiền

    Đã ngậm sầu ngang môi lắng im

    Saigon ơi ! ta mất người như người đã mất tên
    như mộ bia đá lạnh hương nguyền
    Như trời sâu đã bỏ đất sầu .
    Còn gì đâu ...

    Sponsored content

    Re: xe đạp ơi ......

    Post by Sponsored content


      Current date/time is Sat 21 Apr 2018, 07:09